THƠ VĂN

Thơ VŨ VĂN XUẤT

Nắng Nguyệt Mưa Mây

Chăn gối đêm hoang tình thơ nàng viết
Phấn son thừa giả biệt háng lưng vai
Còn gì không ngoài hương trầm vọng lại
Nụ cười Em và khổ hạnh đắng cay

Ngủ mê nắng Nguyệt mưa Mây
Ngày mai mùng mấy ngất ngây nhớ Mình
Trôi bay chăn gối cuộc tình
Thức mây mù mịt Sân đình Rừng Si

Paris tháng 10, 2009

Tình trần

Em đi chú tiểu buồn thiu
Con sông ngừng hát quạnh hiu bến bờ

Chân Em mỏi sân đình là quán trọ
Em sang sông sư cởi áo chèo đò
Sương là Em, anh nghiêng mình hóa cỏ
Phù du ơi nghe sóng vổ vô bờ

Gót son ngày ấy ngây thơ
Bây giờ vó ngựa bụi mờ chân mây

Ðêm im vắng sông uốn mình thủ thỉ
Trăng buồn đi, tình có bỏ ta đi
Trên đồi hoang đàn bò đôi mắt dại
Ta thẩn thờ bươm bướm ngẩn ngơ bay

Vuốt ve từng cọng cỏ dài
Ðo thời gian đọng gót hài bờ mi 

Thở đi Em đường trần xin dừng lại
Bỏ buồn vui vào thiền định rong chơi
Bên dòng sông nơi này và mãi mãi
Trông chờ Em và chú tiểu cưỡi trâu về

Paris, tháng 10, 2009

Như Thân Củi Khô

Cây khô từ bỏ rừng
Theo sông về cội nguồn
Lênh đênh ra biển rộng.
Giòng đời như nhánh sông
Tìm đường về chốn không
Phù vân giăng kín Trường Sơn
Mây mưa mù mịt cát cồn trùng dương
Vô thường cuồn cuộn trôi.
Hat muốí trên đỉnh đồi
Mưa hoá thân làm tuyết trắng
Giọt sương biến thành đá băng
Ngủ quên bến đò hoang vắng
Tàn úa mấy vầng trăng
Sông Seine gợn sóng nỗi buồn
Ru người vào cửa không, nguồn cội không
Hương cười môi mắt sen nồng
Mộng là thân Củi bềnh bồng gót son

Paris, tháng 5, 2005